Sự bất lực của tôi, chính là nhìn thấy họ đang từng bước bước vào con đường của sự đau khổ nhưng tôi lại chỉ có thể lặng lẽ nhìn họ bước vào
- Jun 12
- 2 min read
Gần 2 tuần nay, có lẽ là khoảng thời gian tôi có nhiều cảm xúc nhất, một loại cảm xúc bất chợt khởi lên mà không cần bất cứ tác nhân nào tác động.
Mở khoá điện thoại, chỉ mới nhìn thấy màn hình với những icon mà chưa thấy gì, trong đầu cũng không nghĩ gì, tự nhiên lại rơi nước mắt một cách bất chợt.
Đang chạy xe, cũng không nghĩ gì cả, mắt thì nhìn phía trước nhưng tự nhiên cảm xúc lại khởi lên và rơi nước mắt.
Đang ngồi ngắm cây, nhìn trời, dù không có nghĩ gì, tự nhiên xúc động, lại rơi nước mắt.
Ngồi coi phim thì khỏi nói, bất kỳ cảnh nào cũng có thể làm cho khóe mắt ướt đẫm.
Lướt facebook, từng hình ảnh trôi qua, dù toàn hình đẹp vui nhộn nhưng cũng khiến cảm xúc dâng lên một cách đột ngột rồi những giọt nước lại nhẹ nhàng chảy xuống từ khóe mắt.
Một ngày 24 giờ nhưng biết bao nhiêu khoảnh khắc như vậy đã khởi lên, quả thật không nhớ nỗi.
Ban đầu, tôi cũng không hiểu mình làm sao nữa. Ngày thứ nhất rồi ngày thứ hai trôi qua, lặng lẽ như vậy hết ngày này qua ngày khác,...
Cho đến khi một câu thoại trong phim đã làm tôi thức tỉnh: "Nỗi khổ của mỗi chúng ta đều có giới hạn, nhưng nỗi khổ của chúng sanh là vô cùng tận". Rồi cuối cùng, tôi cũng hiểu, tất cả là do sự chất chứa những nỗi khổ/ đau vô tận của chúng sanh.
Quả thật, gần hai năm nay, tôi đã lắng nghe, chia sẻ và cùng đồng hành với không biết bao nhiêu người. Mỗi người là mỗi sự đau khổ khác nhau, nếu không phải cảnh vợ chồng mâu thuẫn thì cũng gia đình ly tán, nếu không phải làm ăn thất bại thì cũng bạn bè lừa gạt nhau, còn không thì lại là bệnh tật bị bệnh viện trả về,... Rồi tu tập thì nay được mai mất, người đủ kiên nhẫn thì vẫn đang bước tiếp, người thiếu niềm tin thì đang loay hoay trong đống bề bộn để mong phép mầu. Khổ đau thì vây lấy không ngừng nhưng sự nghi ngờ lại che mờ lối đi, khiến cho không dám bước tới.
Sự bất lực của tôi, chính là nhìn thấy họ đang từng bước bước vào con đường của sự đau khổ nhưng tôi lại chỉ có thể lặng lẽ nhìn họ bước vào. Điều duy nhất, tôi có thể làm, đó là hi vọng họ sớm có đủ trải nghiệm để cảm ngộ được bài học của chính mình.
"Nguyện cho tất cả chúng sanh từ bỏ tâm sân hận, mở rộng lòng từ bi, yêu thương hết thảy chúng sanh, không giết hại bất kỳ loài sinh vật nào dù là nhỏ nhất, phát tâm ăn chay."
Comments