top of page

Lúc đọc Kinh em không bị bùn ngủ, càng đọc càng tỉnh táo nhưng trước đó để bắt đầu vào đọc, em rất dễ bị phân tâm làm biếng.

  • Jul 8
  • 5 min read

Bạn hỏi tôi thế này:

" ... Nhưng em cảm thấy em bị một cái nghiệp khá rõ là lười biếng, hôn trầm. Lúc đọc Kinh em không bị bùn ngủ, càng đọc càng tỉnh táo nhưng trước đó để bắt đầu vào đọc, em rất dễ bị phân tâm làm biếng.

Trong cuộc sống làm gì em cũng thấy mình có suy nghĩ sẽ cố gắng nhưng lại dễ bị phân tâm. Em bị ngủ nhiều, lúc trước còn ham ăn giờ em đã tiết chế được việc ăn khá ổn, còn việc ngủ em dễ bị ngủ nhiều . Ngủ không đủ em bị uể oải, không ngồi đọc Kinh được.

...

Đọc các bài chia sẻ của anh, em cũng đã cố gắng ăn chay được 10-14 ngày/ tháng thì em cảm nhận em đã bớt sân hơn, bớt ham ăn hơn,..."

Đọc tin nhắn của bạn, đầu tiên mình rất vui, vui vì bạn đã ăn chay và đã cảm nhận được việc bớt sân hơn, bớt ham ăn hơn.

Tôi kể cho bạn nghe về chuyện của tôi nhé.

Có một giai đoạn, cứ chuẩn bị tu tập là tôi lại bị đau bụng, kiểu không phải đau dữ dội mà cứ âm ỉ, hơi mệt mỏi, hơi khó chịu. Ngày nào cũng vậy, cứ đến giờ tu tập là tôi lại bị. Vì vậy mà có đôi lần, tôi đã bỏ qua buổi tu tập.

Điều kỳ lạ là, sau khi bước vào tu tập, chỉ khoảng chừng hơn 5 phút là những cảm giác đó lại tan biến. Lúc đó, tôi cũng không hiểu tại sao, mình đang bị gì. Nếu là đau dạ dày hay đại tràng thì đều không phải. Bởi vì nó chỉ khởi phát vào khoảng 45 phút trước khi tu tập và kết thúc khoảng 5 phút sau khi tu tập. Thậm chí, có đôi khi tôi còn ảo tưởng sức mạnh về sự nhiệm mầu của những nội dung mà tôi đang tu tập hay tự cho mình "dữ dội" khi tu tập hết bị.

Cho đến một ngày, khi đang ngồi thiền, bỗng khởi lên một suy nghĩ: "Tại sao cứ hễ tu tập là bụng lại khó chịu? Rồi tu tập được một lúc lại biến mất? Chuyện gì đang xảy ra?"

Mặc dù không có câu trả lời nhưng tôi lại "hạ một chiến thư" trong tâm rằng: "nếu sự khó chịu này xuất hiện để cản con đường tu tập của tôi, thì tôi càng phải cho bạn biết rằng, bạn không cản được tôi đâu".

Cứ thế, mỗi lần đến giờ tu tập, sự khó chịu xuất hiện, tôi lại nói với bản thân rằng: "Chỉ một chút khó chịu này mà muốn tôi dừng tu tập ư? Không bao giờ. Ráng chịu một lúc thôi, tu tập sẽ hết ngay ấy mà". 

Tôi cứ tự trấn an và dùng nghị lực với một quyết tâm cao thì đâu đó khoảng một tuần, nó không còn xuất hiện nữa.

...

Thực ra, dòng nghiệp của mỗi người đều đang chảy. Tùy theo phước báu ít hay nhiều mà dòng nghiệp thể hiện một cách rõ ràng hay âm thầm chảy. Như trường hợp của tôi ở trên, nó lợi dụng vào điểm yếu của tôi là có tiền sử đau dạ dày và đại tràng để khởi lên. Vì khi khởi lên từ hai căn bệnh này, sẽ làm cho tôi không nghi ngờ và cho rằng do tôi bị bệnh nên mới vậy.

Dòng nghiệp luôn như vậy, rất tinh khôn và ma mãnh. Nó luôn lợi dụng điểm yếu của mỗi người hoặc điểm chung mà nhiều người bị, để đánh đồng và đánh lại hướng người tu tập. 

Tôi lấy ví dụ về đập nước để dễ hình dung.

Một dòng sông đang cuồn cuộn chảy, bỗng nhiên xây một con đập và ngăn dòng nước đó lại. Lâu ngày, con sông thì vẫn luôn đổ nước vào đập đều đặn, sức công phá ngày càng tăng. Theo thời gian, khả năng chịu đựng của cái đập giảm dần. Vì vậy, cứ một thời gian, chủ đầu tư sẽ xem xét, nghiên cứu và gia cố lại đập. Hoặc người ta phải xả nước ra bớt để đảm bảo an toàn cho đập. Nhưng việc xả nước đó lại gây hại cho khu vực bên dưới. 

Con sông là dòng nghiệp, nó vẫn luôn chảy không ngừng, công phá và mài mòn sự chịu đựng của cái đập một cách âm thầm theo thời gian.

Cái đập chính là phước báu và công đức có được từ việc tu tập, làm những việc thiện lành. Tu tập càng tinh tấn, cái đập càng kiên cố và vững bền.

Việc xem xét, nghiên cứu và gia cố, chính là quá trình tu tập không ngừng, để đảm bảo nghiệp không có cơ hội tấn công người tu tập.

Việc xả nước và gây hại cho người dân khu vực bên dưới, cũng giống như việc, đang tu tập tốt rồi vì một chuyện gì đó rồi tạm dừng tu tập. Đang có tấm khiên bảo vệ, tự nhiên mất bất thình lình hoặc suy giảm mạnh mẽ, thì dòng nghiệp sẽ tấn công được người tu tập, tạo ra khồ đau.

... 

Tôi muốn nói ở đây, là:

  • Khi một người bước vào con đường tu tập, việc đầu tiên của nghiệp, đó là, nó sẽ tìm cách để cản trở bạn. Bởi dòng nghiệp luôn đi ngược với những điều thiện lành. Nhận ra điều này để biết lý do tại sao.

  • Tu tập, không chỉ là ngồi xuống hay làm việc thiện lành là xong, mà đòi hỏi người tu tập phải có một nghị lực mạnh mẽ với sự quyết tâm cao độ để chiến thắng chính mình.

  • Tu tập, cần phải hiểu được nền tảng các pháp của Phật là gì và đi từ nền tảng. Phải thật sự vững chắc nền tảng, xây dựng một chánh kiến mạnh mẽ. Khi đó, mọi sự việc sẽ lộ rõ bản chất thật của nó. Còn nền tảng đó chính là Tâm Từ Bi và thực hành Tâm Từ Bi để hiểu rõ mọi sự trên đời.

...

Trường hợp của bạn cũng vậy và cả việc bị buồn ngủ khi đang tu tập cũng không ngoại lệ. Nó thường xuất hiện với những người mới bắt đầu hoặc có nền tảng tu tập không vững chắc hoặc không tu tập từ nền tảng. Tôi cũng đã từng như vậy. Nên việc của bạn, là phải xây dựng lại nền tảng, tu tập một cách kiên trì, cùng với sự quyết tâm, một thời gian, tự nhiên những triệu chứng đó sẽ biến mất.

 
 
 

Related Posts

Tình cảm

Bạn ấy nhắn như sau: "Anh ơi làm sao để vượt qua vấn đề tình cảm. Tụi em quen nhau gần 3 năm rồi nhưng dạo gần đây gặp nhiều trục trặc và bạn ấy muốn chia tay ( đang chiến tranh lạnh),...". Mọi chuyện

 
 
 
Ngồi thiền

Một trong những câu hỏi tôi không muốn trả lời nhưng lại được hỏi nhiều nhất: đó là hướng dẫn cách ngồi thiền. Rất nhiều người đang truyền tai nhau về những sự diệu dụng khi ngồi thiền nhưng đó chỉ là

 
 
 
Vô minh và si trong "tham, sân, si"

Bạn chia sẻ: “…, Giờ nhiều việc mình buông bỏ và không quan tâm. Tập sống nhẹ nhàng lướt qua ngày,…”. Đọc được những dòng này, với sau bao nhiêu chuyện xảy ra, tôi biết để làm được như vậy, đã là một

 
 
 

Comments


​Tâm Từ Bi

  • Facebook

​Tâm Từ Bi hiển lộ vạn pháp.

​Vạn pháp quy nhất Tâm Từ Bi.

Nguyện cho tất cả chúng sanh từ bỏ tâm sân hận, mở rộng lòng từ bi, yêu thương hết thảy chúng sanh, không giết hại bất kỳ loài sinh vật nào dù là nhỏ nhất, phát tâm ăn chay.

bottom of page