Nhận ra bài học sau mỗi thử thách, là cách bạn vượt qua khổ đau
- Jun 12
- 3 min read
Không biết bạn đang tu tập như thế nào, nhưng nếu tu tập theo các pháp của Phật, bạn sẽ phải trải qua rất nhiều thử thách.
Thật ra, cũng không phải là tu tập theo các pháp của Phật mới có thử thách, chỉ cần còn luân hồi là còn thử thách, bất kể bạn là ai, một ngạ quỷ chốn vô hình, một con người cõi nhân gian hay một chư thiên cõi trời, thậm chí là một bồ tát đang cứu độ chúng sanh,...
Và sau những thử thách đó, chính là bài học.
Có khi mỗi một thử thách là một bài học, cũng có khi bạn phải trải qua nhiều thử thách để đút kết ra được một bài học.
Đa phần những người hữu duyên mà tôi đã chia sẻ, đều đang trong giai đoạn không nhận ra được bài học của mình. Một người, khi không nhận ra được bài học của mình, họ sẽ lẩn quẩn trong mê cung, cứ đi một đoạn lại đến một nơi mà mình đã từng đến. Họ đánh dấu lên nơi đó để xác định rằng mình đã đến đây, rồi đi tiếp. Một thời gian sau, họ lại đi đến chính nơi đó nữa, dù đã thay đổi hướng đi. Họ lại đánh dấu cùng với vô vàn câu hỏi - "mình đã sai ở đâu", "mình phải làm gì", "tại sao lại như thế này",... rồi lại tiếp tục đi.
Vấn đề không phải là chuyển hướng đi mà nằm ở chính bạn. Tâm bạn đặt ở đâu, đặt vào cái gì, thì nó sẽ tự dẫn bạn đi về cái đó, cho dù bạn có đi theo một hướng khác. Có thể, khi chuyển hướng, bạn sẽ đi đến một nơi nào đó khác hẳn so với nơi ban đầu. Nhưng sự khác nhau đó chỉ nằm ở cái vỏ bên ngoài, còn bản chất bên trong là không thay đổi.
Chẳng hạn, bạn làm ở một công ty hơn 5 năm nhưng không được lên vị trí mới, lương thì lên chẳng đáng kể, cơ hội thăng tiến gần như bằng không. Thế là bạn bất mãn với công ty, rồi đòi hỏi này nọ và sau đó là nghỉ việc với ý nghĩ rồi bạn sẽ có một vị trí cao hơn, một mức lương tốt hơn. Sau đó, quả thật bạn xin vào được một công ty với một vị trí cao hơn, một mức lương tốt hơn. Nhưng rồi bạn nhận ra, ở đây là một sự rối rắm về con người, về quy trình, về công nợ và về nhiều thứ khác. Nó khiến bạn phải đau đầu, nhức óc và muốn bỏ cuộc một lần nữa. Bạn nhìn lại và so sánh thì đúng là vị trí cao hơn, lương cao hơn nhưng nó khiến bạn phải đi sớm, về muộn và rất nhiều thứ mà bạn không biết phải bắt đầu từ đâu, thậm chí bắt đầu rồi mà cũng không biết phải làm gì,...
Bạn rời khỏi công ty với mong muốn có được một công việc tốt hơn hiện tại. Nhưng bạn lại mang đúng con người hiện tại của bạn để bước vào một công ty mới.
Khi bạn muốn đứng vào một vị trí nào đó, bạn phải thay đổi chính mình để có đủ các yếu tố phù hợp cho vị trí đó. Bạn phải có tư duy của vị trí đó. Đó là bài học của bạn.
Tôi phải nhấn mạnh, bài học là vô cùng quan trọng. Nhưng đa phần những người tôi tiếp xúc, dường như họ không quan tâm và hay lờ đi hai từ này.
Có người, họ không nhận ra được bài học nên cứ lẩn quẩn mãi trong vòng tròn bất tận của sự khổ đau.
Có người, họ nhận ra được bài học của mình nhưng xử lý cho qua hay phớt lờ nó đi, hoặc không dám bước tới để xử lý triệt để nó. Thế là, họ lại cứ quanh quẩn trong hết khổ đau này đến khổ đau khác, lặp lại hết lần này đến lần khác.
Một điều dễ nhận ra, nếu bạn chịu khó chiêm nghiệm lại. Những khổ đau xảy ra, ở từng thời điểm khác nhau, ở mỗi môi trường khác nhau, ứng với những người khác nhau. Nhưng bản chất là không thay đổi. Nếu bạn không nhận ra được bài học thì những khổ đau sẽ đi dần dần và từ từ theo chiều hướng xảy ra với những người mà bạn dành niềm tin và tình yêu thương càng lớn hơn. Lúc này, không phải là sự mất mác về vật chất, mà sự tổn thương sâu sắc về tinh thần - đó là niêm tin mà bạn đã dành cho họ.
Comments